Tải game ứng dụng miễn phí  và đọc truyệnTìm kiếm

[Truyện ma] 2 Câu chuyện ma ngắn hấp dẫn nhất

Đây là 2 câu chuyện ma có thật rất hấp dẫn hiện nay,với kịch bản kịch tính,chi tiết ly kỳ,sẽ không khiến người đọc phải thất vọng..

>>[Truyện ma] Oan Hồn Người Chết Trẻ

>>[Truyện ma] Con Lên Trân Gian Trả Nợ

1-Chuyện ma đèn mẫu đơn

Họ Phương sau khi chiếm được Chiết Đông, hằng năm đến ngày rằm tháng Giêng, cho Châu Minh được treo đèn năm ngày, trai gái trong thành đều được đi xem thỏa thích.
Năm Canh Tý niên hiệu Chí Chính (một ngàn ba trăm sáu mươi), có Kiều Sinh nhà ở dưới núi Trấn Minh, mới góa vợ, ở một mình buồn tẻ nên không đi chơi, chỉ tựa cửa đứng xem mà thôi. Cuối canh ba hôm rằm, người đi chơi vắng dần, chợt Kiều Sinh thấy một a hoàn cầm cây đèn lồng hình hai bông hoa mẫu đơn đi trước, cô gái đẹp đi sau, tuổi chừng mười bảy, mười tám, quần hồng áo biếc, yểu điệu thướt tha, theo chân nhau đi về phía tây. Đứng ngắm dưới trăng, chàng thấy nàng trẻ trung, thật là bậc quốc sắc. Hồn phách bay bổng, chàng không sao kiềm chế nổi, bèn bước theo nàng, lúc đón trước, lúc theo sau. Đi chừng mấy chục bước, cô gái đẹp bỗng ngoảnh mặt lại mỉm cười bảọ
– Không có lời hẹn trong dâu mà lại có cuộc gặp gỡ dưới nguyệt, hẳn không phải ngẫu nhiên đâu nhỉ?
Kiều Sinh vội chạy lên trước, chắp tay mà rằng:
– Tệ xá ở gần gang tấc, chẳng hay giai nhân có đoái đến chăng?
Cô gái không tỏ vẻ khó chịu, gọi a hoàn bảo:
– Kim Liên, hãy cầm đèn cùng đi!
Rồi cùng với Kim Liên quay trở lại. Chàng dắt tay cô gái vào nhà, vui mừng cùng cực, tự cho chẳng kém gì cuộc gặp gỡ ở Vu Sơn, Lạc phố. Chàng hỏi tên tuổi và chỗ ở, cô gái nói:
-Thiếp họ Phù, tên là Lệ Khanh, tên chính là Thấu Phương, con gái Phán quan châu Phụng Hóa trước kia. Cha mẹ thiếp đều mất cả, gia cảnh sa sút, đã không anh em lại ít bà con, chỉ có một thân, cùng Kim Liên tạm ở phía Tây Hồ.
Kiều Sinh giữ nàng ở lại qua đêm. Nàng cử chỉ đáng yêu, nói năng diệu dàng, bèn buông màn kê gối, vui thú hết mực. Trời sáng, nàng từ biệt ra về, tối lại đến, cứ như thế gần nửa tháng. Ông hàng xóm sinh nghi, chọc vách nhòm sang thì thấy một bộ xương trang điểm phấn son ngồi dưới đèn cùng Kiều Sinh. Ông sợ quá, ngay sáng ra sang căn vặn chàng nhưng chàng giấu không chịu nói. Ông bèn bảo:
– Ôi, cậu nguy rồi! Người ta là khí thuần dương cực thịnh, ma quỷ là khí tà uế chốn âm ty. Nay cậu cùng cùng ở với con ma nơi u âm mà không hay, cùng ngủ với vật tà uế mà không tỉnh, một mai khi chân nguyên cạn kiệt, tai họa ắt đến. Tiếc thay, người đang tuổi thanh xuân mà thành khách nơi suối vàng, há chẳng đáng buồn saỏ
Kiều Sinh bấy giờ mới thất kinh, kể hết nguyên do. Ông hàng xóm bảo:
– Nó bảo con tạm ngụ ở phía Tây Hồ, cậu nên đến đó tìm thì sẽ biết ngaỵ
Chàng nghe lời đi thẳng đến mé Tây Nguyệt Hồ. Đi quanh quẩn mãi trên đê, dưới cầu, hỏi cả cư dân lẫn khách qua đường, họ đều nói chẳng có ai như thế. Mặt trời sắp lặn, chàng bèn đi vào chùa giữa hồ nghỉ chân, dạo hết hành lang phía đông lại ngoặt sang hành lang phía tây, đến tận cùng hành lang thì thấy một gian buồng tối, trong buồng đặt một quan tài của khách qua đường, giấy trắng trên nắp ván thiên viết: “Quan tài Lệ Khanh, con gái Phán quan họ Phù châu Phụng Hóa trước kia”. Trước linh cữu treo một cái đèn lồng hình hai bông mẫu đơn, dưới đèn có con hầu bằng đồ mã, sau lưng đề hai chữ Kim Liên. Kiều Sinh nhìn thấy thế, râu tóc dựng ngược, khắp người sởn gai, chạy bổ ra khỏi chùa không dám ngoái lạị Đêm ấy chàng ngủ nhờ bên ông hàng xóm, sắc mặt hiện rõ vẻ lo lắng sợ hãị Ông hàng xóm bảo:
– Pháp sư họ Ngụy ở quán Huyền Diệu vốn là học trò của Vương chân nhân ở Khai Phủ, nổi tiếng về bùa chú hiện thời. Cậu nên đến ngay đấy mà cầu xin.
Sáng hôm sau, Kiều Sinh đến ngay, pháp sư trông thấy chàng kinh ngạc nói:
– Khí yêu ma đầy đặc thế kia, làm sao đến đây.
Chàng sụp lạy trước chỗ ngồi, kể hết chuyện mình. Pháp sư bèn cho hai lá bùa đỏ, bảo để một lá ở cửa, một lá ở giường, lại dặn không được đến ngôi chùa giữa hồ nữa. Chàng cầm bùa trở về đặt như lời dặn, từ đấy cô gái kia quả nhiên không thấy đến nữa.
Hơn tháng sau, chàng đến thăm người bạn ở chùa Cổn Tú, bạn giữ lại uống rượu, say quá quên mất lời dặn của pháp sư, rẽ ngay vào con đường qua ngôi chùa giữa hồ để về nhà. Gần tới cửa chùa đã thấy Kim Liên đến trước mặt lạy chào, thưa rằng:
– Cô đợi tôi mãi, sao cậu lại bạc tình như thế?
Bèn cùng Kiều Sinh đi tới hành lang phía tây, rồi đi thằng vào phòng. Lệ Khanh đã ngồi ở đấy, kể tội chàng rằng:
– Thiếp cùng chàng vốn không quen biết, tình cờ gặp nhau dưới đèn, cảm ý của chàng mà thờ chàng hết lòng, đêm đến sáng đi, không bạc bẽo với chàng, cớ sao chàng lại đi tin lời lão đạo sĩ yêu ma đó mà sinh bụng nghi ngờ, lại còn toan đoạn tuyệt hẳn nữa sa. Bạc tình thế cho nên thiếp hận chàng lắm đấy! Nay may được gặp, thử xem chàng có bỏ được nữa hay không?

Lập tức nàng nắm lấy tay Kiều Sinh cùng đến trước quan tài. Quan tài tự mở nắp, kéo chàng cùng vào, nắp liền đậy ngay lại. Thế là Kiều Sinh chết trong quan tài.
Ông hàng xóm thấy chàng không về lấy làm lạ, tìm hỏi khắp nơi xa gần, tới khi tìm đến căn phòng quàn linh cửu trong chùa thì thấy vạt áo của Kiều Sinh thò một mẩu ngoài áo quan. Ông bèn xin với sư trụ trì mở ra thì Kiều Sinh chết đã lâu, nằm úp vào xác cô gái, còn mặt mày cô gái vẫn tươi như lúc sống. Sư than thở:
– Đây là con gái ông họ Phù làm Phán quan châu Phụng Hóa, khi chết mới mười bảy, tạm quàn ở đây. Cả nhà cô ta đã đi lên miền Bắc, không được tin tức gì, đến nay đã mười hai năm, không ngờ lại tác quái như thế!
Sư bèn cho chôn quan tài của cô gái cùng Kiều Sinh ở ngoài cửa tây. Từ đấy trở đi, ngày nào mây âm u, đêm nào trăng mờ tối, thường thấy Kiều Sinh cùng cô gái dắt tay nhau đi, con hầu cầm đèn mẫu đơn đi trước dẫn đường, ai gặp phải đều ốm nặng, hết nóng lại rét. Nếu biết mà làm việc công đức, cúng rượu thịt thì có thể khỏi, bằng không thì ốm liệt giường. Dân chúng sợ hãi, đều đến quán Huyền Diệu kêu với pháp sư họ Ngụy. Ngụy pháp sư nói:
– Bùa chú của ta chỉ trừ được khi chúng chưa tác quái. Nay đã đến thế, không biết làm sao! Nghe nói có đạo nhân Thiết Quân ở trên đỉnh núi Tứ Minh dẹp được quỷ thần, pháp thuật linh nghiệm lắm, các ngươi nên đến đó mà cầu xin.
Mọi người bèn lên núi, vịn dây bám rễ, lội suối vượt khe. Lên đến tận núi, quả có một am cỏ, đạo nhân đang ngồi tựa kỷ, xem tiểu đồng điều khiển con hạc. Mọi người sụp lạy trước am, nói lý do phải tìm đến. Đạo nhân bảo:
– Ta là người ở ẩn chốn rừng núi, chẳng bao lâu cũng sẽ chết, làm gì có thuật lạ? Các người quá nghe đó thôi!
Thấy đạo nhân nghiêm nét mặt từ chối, dân chúng thôi:
– Chúng tôi vốn không biết, đó là do pháp sư họ Ngụy ở quán Huyền Diệu chỉ giáo cho như vậy! Bấy giờ đạo nhân mới tươi nét mặt nói:
– Ta không xuống núi đã sáu chục năm nay, tên học trò bẻm mép làm phiền ta phải ra đi rồi!
Bèn cùng tiểu đồng xuống núi, bước đi thoăn thoắt, đến thẳng ngòai cửa tây, kết đàn phương trượng, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên chiếu rồi vẽ bùa đem đốt. Bỗng thấy mấy thiên tướng được bùa gọi đến, áo gấm khăn vàng, giáp sắt giáo nhọn, đều cao hơn trượng, đứng sừng sững dưới đàn, khom lưng chờ lệnh. Đạo nhân ra lệnh:
– Ở đây có tà ma gây họa, quấy nhiễu sinh dân, các người há không biết hay sao. Mau mau xua chúng đến đây!
Mấy thiên tướng vâng lệnh đi, chốc lát đã gông cổ, cùm tay cô gái, Kiều Sinh cùng Kim Liên giải tới, rồi roi hèo tới tấp đánh xuống, máu túa dầm dề. Đạo nhân quát mắng một hồi, bắt phải cung khai. Thiên tướng lấy giấy bút đưa cho, ba người cung khai đến mấy trăm lời, nay chép đại lược như sau:
Kiều Sinh khai:
– Trộm nghĩ, góa vợ, cô đơn một mình tựa cửa, phạm vào lời răn chữ sắc, động tới ý muốn đa dâm; chẳng quyết đoán khi gặp rắn hai đầu như Tôn Sinh, để đến nỗi yêu con chồn chín đuôi như Trịnh Tử. Việc đã trót rồi, hối không kịp nữa.
Cô gái họ Phù khai:
– Trộm nghĩ, lúc lìa đời, ban ngày không bạn; sáu phách tuy rời, một hồn chưa nát. Trước đèn dưới trăng, gặp kẻ oan gia vui thú năm trăm năm về trước; trên đời, trong dân, làm câu chuyện kể phong lưu cho ngàn vạn người saụ Mê muội chẳng biết quay về tội thật không còn thể trốn.
Kim Liên khai:
– Trộm nghĩ, cật tre làm cốt, bôi trắng thành hình. Mồ mả chôn vùi, chẳng biết ai đem dùng làm đồ mã; tinh nhanh mặt mũi, tựa hình thể người nhưng thấp kém hơn. Đã có tên để gọi, chỉ còn thiếu tính linh; nhân đó mà được thể, đâu dám làm yêu tinh!
Khai xong, thiên tướng cầm lên đưa trình. Đạo sĩ cầm cây bút to phê rằng:
– Mảng nghe, Vua Vũ đúc vạc đỉnh mà dâm thần, gian quỷ chẳng kẻ nào giấu được hình; Ôn Kiều đốt sừng tê mà phủ nước cung rồng đều phải hiện ra hình trạng. Nghĩ rằng, u minh khác nẻo, ngụy trá đa đoan; người gặp phải bất lợi cho người, vật gặp phải có hại cho vật. Cho nên quỷ Đại Lịch vào trong cửa mà Tấn Cảnh Công băng, lợi yêu ma kêu ngoài đồng mà Tề Tương Công chết. Giáng họa làm yêu gieo tai gây nghiệt; cho nên, trên trời đặt ra viên tướng chém tà, dưới đất bày ra các ti phạt ác. Khiến cho, bốn loài quỷ quái không được dung thứ làm điều gian; dạ xoa, la sát chẳng được tha hồ gieo bạo ngược. Huống hồ, nay thuở thanh bình, ấy thời phẳng lặng. Thế mà, biến hóa hình hài, dựa vào cây cỏ; sớm sao xế trăng tàn, đêm gió mưa mờ tỏ, kêu trên xà mà thành tiếng, nhòm vào buồng mà vô hình; nhặng lượn, chó vờn, bê dữ, sói tham, nhanh như gió vút, nóng tựa lửa hun. Trai họ Kiều do còn tham dâm, sống đã biết đấy! Kim Liên kia thàng quái, mượn vật chôn dối càn; lừa đời hại dân, trái luật phạm pháp. Chồn cáo thong dong mà dâm đãng, cun cút bay nhanh mà bất lương, thói ác đã quá, tội lỗi không dung! Hố hãm người từ nay lấp kín, trận mê hồn từ nay mở tung; thiêu hủy cây đèn hai ngọn, áp giải tới ngục âm cung! Lời khai đầy đuû, kẻ nọ chấp hành! Cấp cấp như luật lệnh!
Tức thì ba người khóc lóc dùng dằng, bị tướng nhà trời vừa xua vừa lôi đi. Đạo nhân phất tay áo trở lên núi. Hôm sau dân chúng lên núi tạ ơn thì không thấy đạo nhân đâu nữa, chỉ còn am cỏ mà thôi. Vội đến quán Huyền Diệu gặp pháp sư họ Ngụy để hỏi thì ông ta vừa bệnh thành câm, không nói được nữa.

 

2-Xin Con

Không biết đưa bài nên thế nào nhưng cũng xin góp vui một chuyện mà tớ được nghe chú tớ kể xin góp vui cùng mọi người. Câu chuyện có vẻ hơi khó tin, nhưng là thật, vì sao tớ khẳng định thế là vì chính tớ chứng kiến đoạn cuối của câu chuyện mà lúc chưa nghe kể tớ không hiều gì, mà đoạn cuối thế nào thì xin mọi người nghe nhé, tớ ko có văn chỉ bít kể nên ko hay đừng ném đá tớ đấy nhé.
Quê tôi ở vùng quê thái bình còn rất nghèo, nhà cửa thưa thớt khi tôi nghe câu chuyện này thi nó cách đây cũng tầm 27-28 năm rồi , hồi đó cây cối rậm rạp, mỗi gia đình là một khoảng vườn rộng mênh mông có đủ loại cây cối ăn quả xung quanh. Nhà thì lọt thỏm giữa vườn cây đó ngõ nhỏ xíu ngoằn ngèo xa lắc. Nhà chú tôi ở cạnh nhà tôi mang tiếng là ở cạnh mà ngõ thì xa tít , nhà chú có 2 vợ chồng và 5 đứa con chú làm nghề bắt rắn, bốc mả thuê và soi ếch ban đêm với những nghề đó thì chuyện sợ tối là ko có , gần như đêm nào chú cũng đi soi ếch cả đêm gần sáng mới về, chuyện đi vào tham ma hay lấy xôi, oản, thịt mà người ta thắp ngoài mộ để gần sáng bốc mộ cho người chết mang về cho bọn trẻ ăn là chuyện bình thường.Thế rồi có 1 ngày như mọi ngày khi chú về nhà khi trời đã tờ mờ sáng thấy thím và đứa nhỏ mới sinh vẫn thức và đứa nhỏ thì khóc rất thảm thiết chú bỏ đồ nghề vào với thím và hỏi: sao hôm nay thằng bé khóc dữ thế bà? khi chú hỏi cũng không để ý biểu hiện của thím lúc ấy nhưng khi nhìn lại thì thấy thím toát hết mồ hôi , mặt thẫn thờ, trắng bệch như có điều gì đó làm thím rất sợ khiến chú hỏi dồn: có việc gì thế mẹ nó…. chú hỏi mấy câu thì thím mới ấp úng trả lời đứt quãng : em .. vừa thấy có … một người rất to cao nói giọng lai lái … đến xin thằng tí… thằng tí là tên đứa trẻ mới sinh. chú rất ngạc nhiên nhưng rồi cũng bình tĩnh hỏi lại: ống ấy vào tận đây xin ah ? hỏi thế nhưng chú cũng nghĩ ( chắc thấy nhà mình nghèo lại đông con muốn xin 1 đứa về nuôi đây , nhưng sao lại ko vào ban ngày mà lại vào ban đêm thế này…?) lúc này thím cũng đã bình tĩnh trở lại nên nói: ko ông ấy đứng ngaoif cửa sổ nhìn rất là to cao nhưng em không nhìn rõ mặt vì trời tối . Chú hỏi tiếp thế ông ta bao cụ thể thế nào? thím nói: ông ta nói giọng lớ lớ ko rõ tiếng việt lắm nghe không có rõ nhưng đại khái là cô cho tôi xin thằng bế này về nuôi. tôi nghe cái giọng mà lạnh hết cả người nên rất sợ chưa kịp trả lời thì thằng tí nó khóc thét lên tôi vội bế nó lên đồng thời trả lời luôn : tôi không cho đâu nó là con tôi cho sao được. nói xong nhìn lên thì không thấy người đàn ông đó nữa còn đang rất sợ và hoang mang thì bố nó về này. nghe xong chú tôi không hỏi gì nữa và khuyên thím bình tĩnh lại vì chắc có ai không có con đến xin thôi mà. Kể từ hôm đó tối nào cứ khi chú đi soi ếch về là y như rằng thấy lại bộ dạng cửa thím như hôm đó và cúng đứng người đó đến xin con như mọi lần.
Quá nhiều lần như thế khiến chú tôi rất bực và quyết định tối nay sẽ phục ở nhà xem ai mà to gan thế cứ quấy nhiễu gia đinhg người khác. Đúng như dự định tối đó chú tôi không đi soi ếch nữa nhưng vẫn giả vờ đi và nấp ở bụi cây gàn nhà khoảng thời gian rất lâu vì cứ gần sáng người kia mới đến nên chú tôi ngủ quên luôn ở chỗ lấp cho đến tận lúc đứa nhỏ khóc thét lên làm chú tôi giật mình tỉnh dậy nhìn lại cửa sổ chỗ thím và thằng tí ngủ thì đứng là có 1 cái bóng người mặc bộ đồ trắng như của lính pháp ngày xua đứng gần cửa sổ trông rất là to cao đang nhìn chằm chằm vào buồng ngủ chú tôi vơ vội con dao đã chuẩn bị sẵn chạy rất nhanh lại nhung do trời tối, lại cuống quá làm chú tôi vấp ngã dúi dụi xuống đất nhưng lạ thay khi lồm cồm bò dậy định chạy tiếp thì không thấy ai đứng ở chỗ đó nữa, thằng bé cũng im hẳn không khóc nữa …..
Kể từ thời điểm đó chú tôi đã bắt đầu nghi ngại về một chuyện chẳng lành không bình thường đang đến với gia đình chú, cho dù là một người không sợ ma quỷ nhưng chú cũng thừa nhận là trong cuộc sống này chú đã gặp rất nhiều điều khó hiểu mà chỉ có thể nghĩ rằng có ma mới làm được thế. Rất nhiều lần theo dõi chú tôi biết được một điều rằng đó không phải là một con người bình thường, hôm nào cũng xuất hiện ở góc vườn chỗ giáp đầu ngõ đi theo lối ngõ vào chỗ thím ngủ, hôm nào cung chỉ có 1 câu đó và đi ra rồi biến mất không dấu vết ngay chỗ xuất hiện lúc đầu. Thế là chú tôi làm một chuyện mà chú tôi nghĩ có thể Nó sẽ sợ tối hôm đó chú tôi cài 1 con dao bên người ra chỗ ngõ trèo lên 1 cây mít rất rậm rạp rũ ra ngoài ngoc ngồi phục vì biết rằng hôm nào nó cũng đi qua chỗ đó, có thể chú biết nó thấy mình nhưng nếu ngồi im không có tiếng động cái bóng đó sẽ không them để ý đến chú.
Cả 1 đêm căng thẳng ngồi chờ đợi điều gì đến cũng đến, bóng người đó lại xuất hiện như dự tính nó đi nhẹ nhàng theo lối cũ vào nhà, dáng đi như lướt trên mặt đất, bóng hình to cao với bộ quần áo dưới bong tối có vẻ lờ mờ sáng. Dưới bống tối yên ắng âm u lại có một cái gì đó chưa xác định rõ tiến càng ngày càng gần chỗ chú khiến chú thật sự đã có sự sợ hãi, mồ hôi toát ra như tắm, cánh tay chắc lịch, đen nhẻm và đầy chai sần đã bắt đầu run run không theo sự điều khiển của chú, người chú có cảm giác lạnh, rờn rợn bao phủ và chú đã bắt đầu hối hận khi quyết định làm việc này. Nhưng bây giờ đã ko có sự lựa chọn nào khác đâm lao phải theo lao chú dặn lòng thế và cố trấn tĩnh để không gây tiếng động gì. Cái bóng đã tiến đến chỗ chú ngồi phục trên cây, lấy hết sức bình sinh, sự can đảm vốn có chú cầm chắc con dao phi từ trên cây lao thẳng vào chỗ mà chú nghĩ không phải người kia đi tới …………….huỵch …. Chú rơi thẳng xuống và con dao thì cắm phập xuống đất …Chú không thấy gì chỉ là không giam lặng thinh, một làn hơi lạnh, và 2 con mắt đổ ngầu nhìn chằm chằm vào chú. Thực sự chú đã quá sợ khoảnh khắc đó và cầm con dao khua loạn xạ xung quanh như sợ có ai đó đến gần mình. Một tiếng cười man rợ xa xôi với 1 giọng mói nửa tây nửa ta và ánh mắt đổ ngầu nhìn chằm chằm vào chú nói: ta sẽ bắt con ngươi và….cả nhà ngươi ….chỉ có vậy mọi thứ lại trở lại như cũ yên lặng đến rợn người. Lúc này chú mới cảm thấy chân mình tê rần gần như không thể đi nổi do

nhảy từ trên cao xuống quá mạnh chú cầm con dao đi vào nhà chỗ thím và thằng bé đang ngủ . … mọi chuyện chỉ chú biết mà thôi. Rồi chú tôi cũng phải nhờ đến những ông thầy bói, thầy cúng để xem nhà mình đang có chuyện gì xẩy ra nếu không giải quyết chuyện này thì thím và thằng tý sẽ không thể nào yên được. Có 1 ông thầy xem và nói rằng: có một hồn ma nhưng không phải là người việt mà là một hồn ma người pháp đang ám ngôi nhà chú, nó muốn xin chú 1 đứa con để nuôi và giờ thì nó đang rất giận dữ nếu không nhanh thì có thể cả nhà chú sẽ gặp nguy hiểm.
Đêm đó chú nằm và suy nghĩ vì sao đã ở đây lâu rồi mà giờ nó mới quấy nhiễu, hay thằng tý sinh vào ngày và giờ gì, hợp với nó như ông thày phán khiến nó lại thích để xin làm con. Và giờ thì chú đã làm nó tức giận rồi. vấn đề giờ phải tìm ra ngọn nguồn để mà giải quyết nhưng làm thế nào???… chú suy nghĩ rất lâu và nghĩ rằng con ma này của Pháp ( hoặc Mỹ chú bảo cũng chả rõ nữa) có nghĩa là chết cũng lâu rồi. nó hay xuất hiện ở 1 chỗ và cũng biến mất ở chỗ đó thì có thể có gì đó ở vị trí góc vườn đó. Sáng hôm sau chú ra chỗ đó xem xét kỹ đó chỉ là chỗ đất trống với mấy cây dại mọc. Chú vào nhà lấy xẻng và bắt đầu đào chỗ đó nên, một hồi hì hục thì điều chú suy đoán đã đúng. Đã bắt đầu xuất hiện những mẩu xương khô và cuối cùng là một cái đầu lâu trắng xóa hiện ra. Mọi điều thắc mắc đã có lý giải. Sau đó chú đi mua 1 cái tiểu, kêu 1 ông thầy cúng cùng những người nhà trong đó có tôi ( còn bé chỉ là tò mò đến xem mà tôi có nói là chứng kiến ở trên) đến bốc những khúc xương cho vào tiểu, nhờ ông thầy siêu thoát cho hồn ma đó và đưa ra nghĩa đia chon. Kể từ khi đó chú bảo con ma đó có về 1 lần nhưng không phải để xin con mà để cám ơn và không bao giờ thấy lại nữa .
Chú bảo đó là chuyện có thật bà nội tôi cũng bảo thế tôi thì chỉ chứng kiến mỗi đoạn cuối nên cũng không bít sự thực đến mức nào chỉ là kể cho các bạn nghe thế thôi ….

Xem thêm:

Tải game ứng dụng miễn phí  và đọc truyện Truyện ma liên quan

[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt – Phần 3

[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt – Phần 3

Định trở về nhà, nhưng do mẹ còn bệnh, nên đêm hôm đó Hậu đã phải ở lại nhà ngoại.
[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt – Phần 2

[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt – Phần 2

Theo đúng như kế hoạch thì sau một tuần Hậu sẽ trở lại Sài Gòn, nhưng qua đến mười ngày mà vẫn chưa thấy anh về...
[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt - Phần 1

[Truyện ma] Điệu ru oan nghiệt – Phần 1

Do quá mệt sau một chuyến đi dài từ Sài Gòn lên, nên Hậu đã ngủ một giấc từ năm giờ chiều cho đến khi giật mình tỉnh lại
[Truyện ma] Hồn mà người chết ngoài sau vườn

[Truyện ma] Hồn mà người chết ngoài sau vườn

Đến bây giờ tôi vẫn rất sợ hãi khi nhớ về lần gặp ma đó.
[Truyện ma] Trăng xanh huyền ảo

[Truyện ma] Trăng xanh huyền ảo

Trăng xanh huyền hoặc làm cho cảnh trí đêm rừng mơ hồ, chiêm bao.
[Truyện ma] Lời nguyền tên tử tù

[Truyện ma] Lời nguyền tên tử tù

Năm 1821, tại thị xã Newtown Montgomeryshire thuộc nước Wales1, có một người đàn ông tên là John Newton mang tội giết người
[Truyện ma] Bùa sống chết

[Truyện ma] Bùa sống chết

Câu chuyện về bùa thề như một bản tình ca huyễn hoặc về những mối tình chỉ có ở bản Mường nơi đây.
[Truyện ma] Huyền thoại con mèo ma

[Truyện ma] Huyền thoại con mèo ma

Có khá nhiều chuyện về quỷ nhập tràng liên quan đến sự xuất hiện của mèo ma hoặc linh miêu bên quan tài được lưu truyền từ xưa ở nước ta.

Game Online Hot